Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Anh . Còn Thương hay Còn Tôn Trọng ?



"Người ở đâu trước ngày chúng ta gặp nhau 
trước khi giây phút ấy bắt đầu ...

Người đã ở đâu
từng năm từng tháng chúng ta đã ở vùng đất nào 
đã đi những đâu với niềm cô độc
đã bao lần cười bao nhiêu lần khóc
đã được yêu thương từ trái tim ai nhiều nhất
trong suốt những quãng đời ...

Người đã ở đâu
vào mùa đông lạnh nhất ở trên môi
đã làm những gì lúc kề bên tuyệt vọng
đã nắm tay ai để bớt hoang mang vào cuộc sống
đã đau đến mức nào vào những ngày cố chấp
không cần đến ai ... " - NVP .


Hôm nay , anh viết một stt mới . Là nói về một cô gái . Chẳng biết là ai . Chỉ là một cô gái . Nhưng sau đó lại bảo , cô gái ngốc ngếch trong tình yêu - bình thường đã ngốc . 

Đàn ông , chỉ chọn người phụ nữ thông minh làm bạn , chọn người ngu ngốc là bồ và chọn người hiểu mình làm vợ . 

Anh bảo : " Cá nhân , anh cảm thấy quen một người con gái thông minh rất tốt . Không phải lo mình tổn thương cô ấy , không sợ cô ấy rớt nước mắt vì mình " . Nhưng không phải . Con gái mà khi đã yêu . Dù thông minh , dù lý trí , cảm xúc vẫn ngự trì ' to đùng ' trong lòng cô ấy . Rồi , cô ấy sẽ đau thôi . Bởi vì cô ấy là Con Gái :)


Em cũng đang đợi . 

Đợi người con gái ' số phận ' của anh . 
Đợi cuộc sống anh yên bình .
Đợi anh mỉm cười , nụ cười xuất phát từ cảm xúc . 
Đợi anh thành công . 
Đợi anh quay về , yêu thương cha mẹ . 
Đợi anh biết quan tâm sức khỏe mình nhiều hơn . 
Đợi .. 



Hôm nay , anh bảo đã có quyết định . Đôi môi này , nhếch nhẹ ở hai bên khóe miệng . 

Quyết định ? 

Thực sự là , có còn cái gọi là quyết định không ? Có hẵn là suy nghĩ không ? Khi trước mặt đã hiện rõ ra đến mức chẳng cần phải nói thêm một lời nào nữa .. 

" Anh muốn nghe em nói trước được không ? " . 

Câu nói của anh , lúc nào cũng làm tâm trạng em rách theo hai hướng cả . Một phần là nghĩ về sự quan tâm , lo lắng của anh ; phần còn lại nghĩ rằng chỉ là vì không muốn làm người khác tổn thương quá thôi . Vì anh , vì bản thân không thích làm những điều lặp lại đó . 

" Vậy nếu như em nói trước , thì liệu sau đó anh có thay đổi cách nói như ban đầu không ? " 

" Có thể " . 

Em biết . Em có ngốc nghếch , anh có lý trí kiên định . Em biết anh chẳng còn hiểu em nữa .  Cũng là một phần câu nói của em khi gặp một việc mà mình không kịp ứng xử , trí óc rất dễ rối . Chỉ đơn giản là " Vậy nếu như em nói trước , anh có thay đổi cách suy nghĩ anh định nói với em không ? " . Nhưng mà làm gì có hả anh . Em nói rằng mình còn Thương , còn Để Tâm . . . Thì liệu có phải sự im lặng sẽ đáp trả thay em không ? :) . Biết làm sao đây ? Thôi thì để em kết thúc . Em sẽ là người lấy viên phấn để vẽ ra ranh giới giữa chúng ta ; còn hơn là phải để anh nắm trong tay rất lâu nhưng lại chẳng buồn vẽ . 

Em từng bảo chẳng là người kết thúc , chẳng là người dừng lại . Nhưng . Có thể không ? 

Khi em là 'gánh nặng' của anh . 
Khi em là người khiến anh mệt mỏi đến mức phải tránh né .
Khi em là một đứa chẳng hiểu gì về anh . 
Khi em là người khiến anh khó thở nhất .


Một người , không muốn làm tổn thương người kia , đành chịu đựng im lặng và không quyết định . Một người , không muốn người kia cứ mãi tránh né , đành im lặng đợi một ngày người kia tự mình nói ra cho nhẹ lòng . 

Hai kẻ im lặng . Hai kẻ nhu nhược . 

Đến mức này , em chẳng thể làm lơ được nữa . Em nói ra hết . Cho nhẹ lòng . Để mình thở một cách bình yên và cũng để anh không vướng bận . 

Mệt mỏi . Là câu em chẳng bao giờ muốn thốt ra . Dù thực tế là như vậy . Vì khi em thốt ra , em thật sự sẽ rất rất là mệt .



Anh bảo : " Anh chỉ muốn biết , em có làm được như lời em nói và có cảm thấy ổn không ? " 


Em ổn ! 

Dù bất cứ ai cho rằng , khi con người nói ổn . Họ sẽ không bao giờ ổn . 


Câu nói của anh , có thể cho là còn Thương không ? Kẻ lạnh lùng như anh , sao lại hỏi như vậy .

Thương Hại

Hay

Thực sự Quan Tâm ? 

Em cũng không biết nữa . Dù là Thương Hại , dù là Quan Tâm , cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa . :)





" Biết nói điều gì lúc nhận ra con người đó bình thường
có hàng triệu thứ để nói nhưng cũng không có gì để nói
buông tay một lần để biết thật ra mình đâu cần phải yếu đuối
không ai thương mình thì mình tự thương mình mà vui!

Thì mình tự rót nước giữa khuya để uống bù vào nước mắt rơi xuống vì một quãng đời

thì mình tự kéo chăn mỗi khi trời trở lạnh
thì tự mình nhìn vào gương và thấy đời mình quá chừng hạnh phúc
có thể bước trong cuộc đời mà không cần dựa dẫm vào ai " 
NVP . 













Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Một dấu chấm lửng •




Im lặng .

Đó là câu trả lời ?


Anh nói : " Anh cần thời gian . Anh trì hoãn để suy nghĩ "

Lúc đầu , nghe câu nói đó , có một hi vọng chợt lóe lên trong góc khuất rất sâu ở lòng em . Vậy là , vẫn có cơ hội . Vẫn có thể xoay chuyển . Chỉ cần khoảng thời gian đó . Cố gắng .

Nhưng chẳng được một ngày , em chợt cười .

Lần này , em không còn khóc nữa .
Lần này , em không thấy đau nhói ở trái tim nữa .
Lần này , em cười đó .

Em đã cười thật nhẹ , không  phải nụ cười tươi , cũng chẳng mang trong đó một nét buồn nào cả . Vì em , biết trước kết quả thực tế , em biết thời gian của anh là suy nghĩ thật , là đắn đo thật nhưng những điều đó , chẳng phải là những điều em hi vọng nữa . Em phải lừa dối mình đến bao giờ nữa đây ? . Đã hai tháng rồi , em đã lừa dối bản thân của mình hai tháng rồi . Vừa kết thúc hai tháng đó , em đã ngã quỵ . Thật sự . Em chẳng thể đứng được nữa . Hoàn toàn không còn một vết màu của lý trí . Màu mắt của em , cũng chẳng còn trong trẻo như ngày đầu ....

Khi con người ta đau đủ , tự động họ sẽ buông tay . Em thì lại cố chấp . Đau đớn chẳng là gì . Chỉ khi em không còn cảm giác , 1 chút cũng không , thì em mới có thể thanh thản mà từ từ rời xa . :)

Anh từng nói : " Em cũng sẽ như những cô gái khác . Sẽ không chịu nổi và cũng bỏ đi thôi " .

Một đứa em gái nói : " Em thích những người như chị lắm , vì một khi chị đặt mục tiêu , chị sẽ không bao giờ từ bỏ " .

Phải , em là con người như vậy . Nhưng nếu xét mục tiêu đó trong chuyện tình cảm , có lẽ là .. ngu ngốc đến tột độ . Một kẻ si tình . Biết trước mắt là đau thương , vẫn lao vào . Tuy nhiên . Chỉ cần , anh nói anh thấy mệt mõi , anh cảm thấy khó thở , gò bó khi bên cạnh em như vậy . Thì tự khắc , em sẽ đi . Em sẽ trả tự do cho anh . Vì dù lòng không muốn , nhưng để người mình thương mệt mỏi như vậy , đành lòng sao ? :)

Có những người không gặp nhau lần nào , nhưng lại hiểu nhau đến sâu sắc qua những con chữ và có những người gặp nhau thường xuyên , nói với nhau đủ điều , lại có một khoảng cách rất rộng ôm trùm . Cả đời , cũng chẳng thể hiểu nhau được .



Anh từng ghi cho người cũ - người trước đây anh chỉ bông đùa , cũng có lúc thật lòng - anh sẽ theo dõi cô ấy , theo dõi từ hiện tại và cho đến về sau . Chỉ vì hai từ " đã từng " . Vậy nên , em cũng sẽ được anh theo dõi . Vì em " đã từng " .

Hiện giờ , em có suy nghĩ ích kỷ , rằng , sẽ hạn chế đăng tâm trạng của mình lên Facebook , giấu chúng đi một góc riêng nào đó . Anh sẽ không thấy nữa . Anh sẽ không biết em như thế nào nữa . Liệu , anh có lo lắng không ? . ( cười cười ) . Nói thật thì có lẽ là không .

Chỉ có em theo dõi anh thôi .

Và , đó là điều duy nhất em có thể làm bây giờ .








Anh .

Lâu rồi , em chẳng còn gọi riêng cái tên ấy . Thế nên lần này , khi thốt lên như vậy , có một cảm giác lạ lẫm bao trùm . . .

Anh . . . Biết không ?