Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Em , có thể đi rồi !


Này anh , em nhớ anh ! 

27.10 . Chúc mừng sinh nhật anh nhé !

Món quà em vừa làm tặng anh , thật ra nó rất đơn giản , có khối người làm được hay hơn thế . Nhưng em , đứng ở giới hạn cho phép , chỉ làm được bấy nhiêu . 

Về blog này , em lại nhớ đến anh . Tất cả cảm xúc mà mỗi ngày em không cảm nhận được , chỉ có ở đây , tại đây là em lại lâng lâng một thứ gì đó khó tả . Em cảm thấy những hình ảnh mộc mạc của anh dần dần mờ đi . Em sợ rằng , tương lai , Anh - chỉ là một bóng người đứng phía sau ánh mặt trời . Anh này , em còn lại là gì trong lòng anh vậy ? Một người xa lạ thân quen , hay chỉ đơn thuần là người từng bước qua cuộc sống anh thôi ? 

Em không đủ tự tin để nói rằng , chúng ta từng thương yêu nhau nhiều đến mức đó là lần đầu em có thể cảm thấy được . Nhưng mà em có thể tự ti , tình cảm chúng ta , chưa hẳn đúng nghĩa là một cặp . Anh nhỉ ? Em thì chắc chắn điều đó là đúng đấy .  

Anh biết không , em giờ đây , đã không còn khái niệm về tình yêu nữa rồi anh ạ . Em đã ngừng biết yêu thương rồi . 


Đôi mắt em , đã đục ngầu . 
Môi em , đã biết cách điều khiển .
Tai em , chẳng còn nghe rõ được nữa . 
Mũi em , chỉ còn nhớ mỗi mùi hương của anh . 
Tất cả , dần như là một thứ được lập trình . Em đã thay đổi  . Tích cực hay không em cũng chẳng quan tâm nữa . 

Em đang cảm thấy được hình dáng của mình tương lai . Em còn có thể cảm thấy tấm lưng kia .. 

Anh này . Em rất sợ đuổi theo người khác , không phải là em không muốn , mà dường như em yếu đuối . Em sợ đau . Nên em đứng lại , chờ anh . Em chờ cái ngày anh có thể trở thành một con người mình thích , đủ dũng cảm để em bước vào . Nhưng em nhận ra, nếu cho rằng cứ đứng thẫn thờ chờ bóng hình ấy quay lại , thì em sẽ đau đớn hơn khi biết mình là người bị bỏ rơi đầu tiên . 

Có những người , trước đây trong cuộc sống của anh , họ bỏ anh đi mất , có người lại ở rất xa anh . Nhưng anh luôn luôn chạy theo họ , luôn mong ngóng họ về . Anh bảo rằng , anh không muốn chờ đợi bất cứ ai . Nhưng này , anh không nghĩ là anh giấu cảm xúc đôi lúc cũng rất dở sao ? Em thấu hết anh ạ .

Và em , kẻ đứng lại chờ anh , kẻ chỉ có thể đi chậm theo sau anh . Lại là kẻ anh rời xa nhanh nhất ! .


Bỏ đi ! Em là ai chứ ?! .


Em còn đau anh àh , em còn buồn , còn vui , còn rất nhiều thứ tác động lên mình khi nhìn thấy anh . Nhưng . Em có thể đi rồi ! Em muốn bỏ đi một nơi , chẳng còn bất cứ thứ gì về quá khứ , chẳng bất cứ ai biết gì về em . Như là , xóa sổ mình ở một thế giới khác . Ha ha !

Em không vui tí nào . Không vui tí nào ! Đôi khi , em muốn thoát khỏi cái rào cản của bản thân . Nhưng không thể anh àh , vì khi đó ... Em chẳng còn là bạn của bất cứ ai đã từng đi qua cuộc sống em nữa !

Em chưa từng để chuyện này xảy ra , cũng như chưa bao giờ đánh giá thấp cái ngày đó đến .


Em đi rồi , chẳng còn dính vào bất cứ thứ gì , kể cả việc online trong list friend của anh , anh có nhớ em không ?

Có nhớ , có tìm kiếm em không ?


Anh à , Em nhớ anh nhiều lắm .... :)